Truyền thuyết nhẫn cưới và đeo nhẫn cưởi

 

Chiếc nhẫn cưới được xem là biểu tượng của tình yêu trọn vẹn, là vật “thề non hẹn biển” của một cuộc hôn nhân. Cùng du hành ngược thời gian để tìm hiểu những câu chuyện ý nghĩa xung quanh vật đính ước này, bạn sẽ càng thêm trân trọng cuộc hôn nhân của mình.

 

Chiếc nhẫn cưới là một trong số hiếm hoi những biểu tượng có tính toàn cầu nhất. Hầu hết người dân ở mọi quốc gia, dân tộc đều trao nhẫn cưới trong buổi lễ kết hôn trọng đại, đánh dấu một chặng đường mới kết nối hai cuộc đời mãi mãi.

 

Nhẫn cưới bắt nguồn từ đâu?

 

Biểu tượng đính ước này có khởi đầu từ sa mạc Bắc Phi cổ xưa, nơi các nền văn minh Ai Cập cổ đại phát triển phồn thịnh dọc theo bờ sông Nile màu mỡ. Chiếc nhẫn đầu tiên của nhân loại xuất hiện khoảng 4800 năm trước công nguyên, được làm từ cói, gai dầu, bấc và lau sậy xoắn bện vào nhau, đi cùng với một chiếc vòng lớn hơn để đeo ở cổ tay. Khoảng trống bên trong vòng tròn của nhẫn cưới không đơn giản là không gian, mà còn có ý nghĩa là “cánh cổng” mà đôi vợ chồng sắp bước đến. Nói “trước ngưỡng cửa hôn nhân” mang ý nghĩa sâu xa là như vậy.

 

Vòng tròn của chiếc nhẫn trong quan niệm của người Ai Cập và nhiều nền văn hóa cổ đại khác
đồng nghĩa với sự vĩnh cửu của cuộc sống, không có mở đầu, không có kết thúc

 

Có phải nhẫn cưới sẽ được đeo ở ngón áp út bàn tay trái?

 

Chúng ta đeo nhẫn cưới như cách mà nhiều vị tổ tiên của mình đã đeo từ hàng ngàn năm trước, trên ngón tay thứ tư của bàn tay trái, vì một niềm tin rằng các tĩnh mạch của ngón tay được nối trực tiếp đến trái tim. Tĩnh mạch này được gọi là “vena amoris”, theo tiếng Latin nghĩa là tĩnh mạch của tình yêu.

 

Vị trí đeo nhẫn cưới phổ biến nhất là ngón áp út của bàn tay trái

 

Người Trung Quốc lại cho rằng ngón cái là ngón tượng trưng cho cha mẹ, ngón trỏ dành cho tình cả